

Last updated on 21 July, 2026
Trong vài năm gần đây, anchor day đang trở thành một khái niệm được nhiều doanh nghiệp quan tâm khi mô hình Hybrid Work ngày càng phổ biến. Thay vì yêu cầu nhân viên có mặt tại văn phòng mỗi ngày, nhiều tổ chức bắt đầu thiết kế những ngày làm việc trực tiếp có chủ đích để tăng kết nối, thúc đẩy cộng tác và tận dụng văn phòng đúng cách.
Xu hướng này phản ánh một thay đổi lớn trong tư duy quản trị: hiệu quả không còn được đo bằng việc nhân viên ngồi ở đâu, mà bằng việc họ gặp nhau vào thời điểm nào để tạo ra giá trị cao nhất.
Table of Contents
ToggleSau đại dịch COVID-19, nhiều doanh nghiệp lựa chọn mô hình Hybrid Work với kỳ vọng vừa duy trì sự linh hoạt cho nhân viên, vừa bảo tồn văn hóa doanh nghiệp.
Tuy nhiên, không ít tổ chức lại gặp một nghịch lý.
Khi nhân viên làm việc từ xa quá nhiều, sự kết nối giữa các thành viên dần suy giảm. Việc đào tạo nhân viên mới trở nên khó khăn hơn, những cuộc trao đổi ngẫu nhiên gần như biến mất và tinh thần đội ngũ không còn như trước.
Ở chiều ngược lại, một số doanh nghiệp yêu cầu nhân viên quay lại văn phòng gần như toàn thời gian. Nhưng thay vì tạo ra nhiều giá trị hơn, nhiều người vẫn dành cả ngày để tham gia các cuộc họp trực tuyến hoặc xử lý email – những công việc vốn có thể thực hiện ở bất kỳ đâu.
Điều đó đặt ra một câu hỏi quan trọng:
Có phải doanh nghiệp đang sử dụng văn phòng sai mục đích?
Trong bối cảnh đó, nhiều chuyên gia quản trị bắt đầu nhắc đến một khái niệm mới: Anchor Day.
Anchor Day có thể hiểu là những ngày được thống nhất trước để cả nhóm hoặc cả bộ phận cùng làm việc trực tiếp tại văn phòng.
Khác với việc yêu cầu nhân viên có mặt mỗi ngày, Anchor Day chỉ tập trung vào những thời điểm mà sự hiện diện trực tiếp thực sự tạo ra giá trị.
Trong những ngày này, doanh nghiệp thường ưu tiên các hoạt động như:
Ngược lại, những công việc cần sự tập trung cá nhân như phân tích dữ liệu, viết báo cáo hay lập trình có thể được thực hiện linh hoạt ở bất cứ đâu.
Nói cách khác, Anchor Day không trả lời câu hỏi “Nhân viên nên làm việc ở đâu?”, mà trả lời câu hỏi “Khi nào mọi người thực sự cần gặp nhau?”
Trong nhiều năm, văn phòng được xem là nơi mặc định để làm việc.
Nhưng sự phát triển của công nghệ cộng tác và AI đang khiến nhiều tác vụ không còn phụ thuộc vào địa điểm.
Một báo cáo có thể được chia sẻ trực tuyến. Cuộc họp có thể diễn ra qua nền tảng số. AI có thể hỗ trợ ghi chú, tóm tắt nội dung hoặc tổng hợp dữ liệu.
Điều đó khiến vai trò của văn phòng thay đổi.
Thay vì là nơi để mỗi người ngồi xử lý công việc cá nhân, văn phòng dần trở thành không gian dành cho những hoạt động mà môi trường trực tuyến khó thay thế: trao đổi ý tưởng, xây dựng niềm tin, giải quyết vấn đề phức tạp và tạo ra sự kết nối giữa các thành viên.
Chính vì vậy, nhiều doanh nghiệp không còn đo lường hiệu quả của Hybrid Work bằng số ngày nhân viên đến văn phòng, mà bằng chất lượng của những lần gặp mặt.
Nhiều doanh nghiệp quốc tế đã thay đổi cách nhìn về văn phòng.
Microsoft khuyến khích các nhóm xây dựng team agreements – những nguyên tắc thống nhất về thời điểm làm việc trực tiếp, thời điểm làm việc từ xa và cách phối hợp giữa các thành viên. Điều quan trọng không phải là tất cả nhân viên có mặt mỗi ngày, mà là cả đội gặp nhau vào đúng thời điểm cần cộng tác.
Atlassian với mô hình Team Anywhere cũng cho phép nhân viên làm việc linh hoạt, nhưng các nhóm vẫn chủ động lên kế hoạch cho những buổi gặp trực tiếp phục vụ brainstorming, đào tạo hoặc xây dựng quan hệ trong đội ngũ.
Điểm chung của những doanh nghiệp này là họ không xem văn phòng như nơi để kiểm soát sự hiện diện, mà như một công cụ giúp tăng chất lượng cộng tác.
Tại Việt Nam, nhiều doanh nghiệp vẫn đang ở hai thái cực.
Một số tổ chức yêu cầu nhân viên có mặt tại văn phòng gần như toàn thời gian vì cho rằng chỉ khi “nhìn thấy nhân viên” mới có thể yên tâm về hiệu suất.
Trong khi đó, một số doanh nghiệp khác lại cho phép làm việc từ xa gần như hoàn toàn nhưng thiếu cơ chế duy trì kết nối, khiến đội ngũ dần rời rạc và việc xây dựng văn hóa trở nên khó khăn.
Anchor Day gợi ý một hướng tiếp cận cân bằng hơn.
Thay vì quy định cứng nhắc số ngày làm việc tại văn phòng, doanh nghiệp có thể xác định rõ những hoạt động cần gặp trực tiếp và lên lịch để cả nhóm cùng tham gia.
Ví dụ:
Cách tiếp cận này vừa đáp ứng nhu cầu linh hoạt của lực lượng lao động trẻ, vừa giúp doanh nghiệp duy trì những điểm chạm cần thiết để xây dựng văn hóa và tăng hiệu quả cộng tác.
Một hiểu lầm phổ biến là coi Anchor Day như một hình thức “Return to Office” được đặt tên khác.
Thực tế, hai khái niệm này có mục tiêu hoàn toàn khác nhau.
Return to Office tập trung vào tần suất hiện diện.
Anchor Day tập trung vào mục đích của sự hiện diện.
Nếu nhân viên đến văn phòng chỉ để ngồi họp trực tuyến hoặc làm những công việc có thể hoàn thành ở nhà, việc yêu cầu quay lại văn phòng sẽ khó tạo ra giá trị.
Ngược lại, nếu mỗi lần gặp trực tiếp đều giúp đội ngũ ra quyết định nhanh hơn, học hỏi nhiều hơn và gắn kết hơn, văn phòng sẽ trở thành một khoản đầu tư thay vì một chi phí.
Trong thời đại Hybrid Work và AI, câu hỏi không còn là “Nhân viên nên làm việc ở nhà hay tại văn phòng?”
Câu hỏi quan trọng hơn là:
“Doanh nghiệp nên thiết kế những thời điểm gặp trực tiếp như thế nào để tạo ra nhiều giá trị nhất?”
Anchor Day không phải là giải pháp cho mọi tổ chức, nhưng nó phản ánh một xu hướng quản trị đáng chú ý: chuyển từ quản lý sự hiện diện sang thiết kế những trải nghiệm cộng tác có chủ đích.
Đối với doanh nghiệp Việt Nam, đây có thể là một gợi ý hữu ích để cân bằng giữa tính linh hoạt, khả năng thu hút nhân tài và nhu cầu duy trì văn hóa doanh nghiệp trong kỷ nguyên làm việc kết hợp.