Đôi điều tâm sự nhân Ngày nhà giáo

alt

Thấm thoát đã hơn 18 năm trôi qua kể từ ngày tôi bước chân vào nghề giáo, 18 năm với bao nhiều buồn vui. Nghề giáo với tôi vừa hạnh phúc, thân thiết lại lắm nhọc nhằn. Ngày tôi bước chân vào nghề giáo, tôi cũng chỉ nghĩ rằng mình sống với nghề vài năm rồi chuyển. Vậy mà tôi đã gắn bó với “nghiệp” khoảng thời gian đủ dài với một đời người.


Hôm qua, một nhóm sinh viên hỏi tôi: “Cô ơi, cô có thể cho chúng em biết kỷ niệm nào cô nhớ nhất không ạ?”. Tự nhiên, dòng ký ức như những thước phim theo thời gian đổ về. Từ những ngày đầu bước chân lên bục giảng, các em xôn xao: “Cô giáo mới mày ạ”. Và chúng bắt đầu thực hiện những trò đùa tinh quái. Đúng như câu nói: “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò”. Tôi ngày xưa chắc cũng vậy. Theo thời gian tôi cũng già dặn hơn, kinh nghiệm hơn và gần gũi với các em hơn. Ánh mắt các em nhìn tôi mỗi ngày một khác, từ những ánh mắt thông cảm ngày nào bây giờ đã là những tiếng trầm trồ, thán phục; những hình ảnh ấy cứ thế theo tôi trong suốt chặng đường giảng dạy; nó mang đến cho tôi niềm hạnh phúc, sự sung sướng.


Kiến thức được sống, được sử dụng, được nâng niu chính là hạnh phúc lớn nhất mà nhà giáo chúng tôi có được. Đó cũng là sự đền đáp công ơn quý giá nhất mà mỗi người trò đem đến với các thầy cô như một phần công sức nhỏ bé của họ cống hiến cho nghề, cho xã hội. Đấy mới là giá trị đích thực của nghề giáo. Học để vận dụng, để cho mình có được giá trị sống của kiến thức. Tôi đã viết cho mình một trang mới, trang viết đồng hành cùng gia đình OCD-OMT. Ở đây tôi vẫn được sống với niềm yêu nghề của mình và hơn nữa tôi đã thực sự mang được những kiến thức của mình vào cuộc sống, xây dựng giá trị sống cho mỗi kiến thức mà mình có được và bước đi cùng các doanh nghiệp trên mỗi chặng đường. Mỗi thành viên gia đình OCD-OMT đều có quyền tự hào về nghề của mình như lời cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã từng nói: “Nghề dạy học là nghề cao quý nhất trong các nghề cao quý. Chúng ta mỗi người một công việc, nhưng sẽ khó khăn vô cùng nếu như không biết chữ, không biết cộng trừ nhân chia. Và như vậy thì lấy đâu nói đến việc có đội ngũ giáo sư, tiến sĩ, nhà quản trị, nhà khoa học… dựng xây đất nước, sánh vai với bè bạn năm chấu bốn biển?". Chính vì sự cao quý đó, chúng tôi cùng nhiều thế hệ thầy cô đã, đang và sẽ tiếp bước nhau, lặng lẽ đưa những chuyến đò đến bến bờ vinh quang.


Nghề thầy với tôi cũng nhiều gian nan. Mỗi ánh mắt ngơ ngác của các em cũng làm tôi bao đêm trằn trọc, tôi bắt đầu đặt cho mình những câu hỏi “tại sao?”, “vấn đề nên được chuyển tải thế nào cho hứng khởi nhất?”. Thế là lại lăn lộn đọc, lăn lộn tìm tòi, lại những đêm dài thức trắng. Những lời giải, những ý tưởng xuất hiện giữa những giấc ngủ chập chờn… Không ai có thể kể hết những nhọc nhằn của nghề giáo. Mỗi một lần giải đáp được câu hỏi không mới ấy, tôi lại thấy hạnh phúc. Bạn thấy đấy, từ “Hạnh phúc” với nghề giáo chúng tôi thực sự rất đơn giản, nó đôi khi chỉ là ánh mắt, nụ cười, lời cảm ơn thật sự chân thành từ một sinh viên, học viên nào đó. Nhưng để có được nó, chúng tôi lại phải vượt qua vô vàn vất vả.


Đứng trên bục giảng là tiêu dùng kiến thức. Giờ làm việc cật lực nhất đối với giảng viên không phải là giờ đứng lớp mà là thời gian nghiên cứu, làm việc tại nhà. Đó mới là thời gian xây dựng các giá trị, tìm tòi, cập nhật kiến thức để có thể sử dụng trên bục giảng. Sinh viên ngày nay giỏi lắm, giỏi hơn thế hệ chúng tôi ngày xưa rất nhiều. Vậy là lại phải bươn trải, vật lộn, để theo kịp và đi trước các em. Có người nào đó nói với tôi: “Nghề giáo sướng thật!”, tôi mìm cười và nghĩ: “Đúng nhà giáo thật sướng, cái sướng là vượt qua được chính mình, được nói và luôn nói về những điều mà mình tâm huyết, gắn bó và mong muốn chia sẻ. Nghề giáo sướng nhất là được cả xã hội tôn trọng. Nghề giáo cũng sung sướng vì mãi mãi trẻ trung, chỉ làm việc với những độ tuổi nhất định và thấy mình mãi vẫn ở tuổi thanh xuân. Qua các thế hệ sinh viên vẫn một câu: “Cô, em thấy cô vẫn vậy, không thay đổi”. Làm sao thay đổi được khi lúc nào cũng nhìn thấy những ánh mắt đầy thân thương ấy. Và hôm nay, cô giáo cũ của tôi có nói: “Làm giáo viên sướng thật, trẻ lâu vì thường chỉ ăn chay...”


Cả ngàn thước phim cứ ào ạt trở về. Tôi tự hỏi kỷ niệm nào làm mình nhớ nhất nhỉ?. Nhớ! Tất cả những thước phim ấy tôi đều “nhớ nhất”. Chúng giống như một phần máu thịt trong tôi, là nhiệt huyết, là động lực đưa tôi qua vô vàn khó khăn vất vả của cuộc sống thường nhật.
Đôi điều tản mạn về nghề để cùng mọi người chia sẻ các cung bậc tình cảm trong ngày mà cả xã hội tôn vinh. Chúc cho tất cả những người làm thầy luôn mạnh khỏe để cống hiến cho xã hội nhiều hơn nữa những giá trị đích thực của nghề.

Nguyễn Thanh Bình
Giảng viên chuyên ngành Marketing và Quản trị chiến lược

Chia sẻ
Bạn đang ở: OCD Tin tức Cộng đồng doanh nghiệp Đôi điều tâm sự nhân Ngày nhà giáo

Kết nối với OCD

Liên hệ với OCD

  • 024 3553 7799
  • 096 363 6066
  • ocd@ocd.vn

 
Công ty Tư vấn Quản lý OCD
Trụ sở HN: Tầng 18, Tòa nhà Viwaseen, 48 Tố Hữu, Nam Từ Liêm, Hà nội
Tel: 024 3553 7799      Fax: 024 3553 7797
Văn phòng HCM: B0609, Tòa B, The Gold View, 346 Bến Vân Đồn, Quận 4, HCMC
Tel: 028 3925 3985 | 0906655010
 
CÔNG TY TƯ VẤN QUẢN LÝ OCD - Số ĐKKD  0101362912   do Sở KHĐT TP. Hà Nội  cấp ngày 23/05/2003